Cô nàng loli mẹ bé xíu cắn khăn giấy, chăm chú đọc từng dòng chữ trên màn hình, mỗi lần đọc xong lại phải lau nước mắt một lần.
Hạch Đào ngồi đối diện nàng, xung quanh có hơn chục con nhím nhỏ đang vây lại gặm linh thạch nhân tạo.
Thấy Liên Khúc khóc, Hạch Đào bèn an ủi: “Thôi nào, đừng khóc nữa, mọi chuyện đã qua rồi.”
“Không được, thật sự quá thảm. Trần Vũ, các ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao mà lại làm ra thứ giày vò lòng người thế này? Ngoài đời thật sự có người khổ đến mức ấy ư?”




